Viết về 5-9

5-9 bắt đầu bằng bài diễn văn khai giảng. Mẹ ngồi viết hai ba ngày nay rồi sáng dậy sớm xem lại, một bài diễn văn khải giảng đặc biệt vì phụ huynh nghe là chính học sinh nghe là phụ. Chắc tại mình học liền mạch chả có nghỉ nên cũng chả còn cái không khí ngày khai giảng nữa, cái ngày mà phải chuẩn bị trước đó một tuần.

5-9 bất chợt đi qua trường cũ,  ngôi trường trông sạch đẹp, nhưng đó ko phải của mình, chí ít trong tâm trí. Mọi thứ đã khác, không còn dãy nhà kiểu Pháp một thời để mình nhìn vào. Vẫn cảnh háo hức trên từng đôi mắt bọn trẻ, vẫn cảnh dàn hàng trước cổng nhưng đâu rồi thầy cô. Không còn ai để mình gọi mội tiếng Cô ơi Thầy ơi, bất chợt ngoảnh lại không thấy ngôi trường, dưới hàng cây là một con đường khác để rồi phóng xe thật nhanh.

5-9 đi nghe nói chuyện giáo dục. Đầu bạc có, đầu đen đầu xanh đều có cả. Không khí thật ngồn ngộn, không phải bởi vì sự bức bối trong khán phòng, mà sự bức bối trong những cái đầu. Mỗi bài tham luân được nêu ra thì sự bức bối càng tăng, bức bòi về cái được gọi là nền giáo dục Việt Nam, để rồi nó bùng nổ như là một thực tế khó tránh khỏi, như sóng vỗ bờ. Nhưng vỗ chán cũng chưa thấy bến bờ nào là điểm dừng.  Tất cả, từ những giáo sư đầu ngành, từ những bạn trẻ hừng hực khí thế, tất cả đều chỉ ra được những vấn đề của con bệnh, đêu đưa ra những phương án nhưng mọi người đều ngầm hiểu rằng nếu thay đổi, chữa được cho nó, thì cũng tức là thay đổi cái to nhất. Và đến cùng, cái ngồn ngộn đó vẫn còn như hàng chục năm nay nó vẫn thở mạnh.

Leave a Reply