Cột điện và cái loa

by admin on September 26, 2008

Một chiều như bao chiều, cái loa hoàn thành xong nghĩa vụ của mình liền thu xếp để nghỉ ngơi, bông dưng ngoảnh lại thấy cây cột điện khuôn mặt ủ rũ. Lấy làm lạ, loa cất tiếng oang oang của mình hỏi.

Loa: Sao thế bác, lại có chuyện gì mà sao bác trông chán nản vậy.

Cột điện: Tôi được cho nghỉ hưu bác ạ.

Loa sửng sốt: Ơ kìa, sao bác lại định nghỉ hưu, bác mà về thì lấy ai chống lưng cho tôi nữa đây.

Cột điện: Tôi thấy tôi đã già rồi, lỗi thời lắm rồi.

Loa: Bác làm gì đã đến nỗi già, bác vẫn đứng vững đấy thôi. Bác trông xem, ai cũng cần đến bác, bác mà nghỉ liệu họ biết sống ra làm sao.

Cột điện: Thôi bác ạ, mình đúng là đã góp công góp sức, phục vụ mọi người và chúng ta đều đã làm tròn bổn phận của mình, nhưng giờ thì mình không thể cưỡng lại với thơi gian được đâu. Như bác thấy đó, tôi ngày một cản trở sự phát triển, tay tôi giăng đầy mọi nơi, mỗi cái tay của tôi dù giúp được mọi người nhưng cũng là ngăn mọi người đó.

Loa: Đúng, bác nói đúng. Chúng ta ai cũng đã già, nhưng ai cho chúng ta về. Hàng ngày tôi vẫn phải nói, phải gào lên, nhưng có người nói mà không có người nghe. Họ không còn muốn thấy tôi nữa, tôi làm khó chịu họ. Ấy thế mà họ vẫn để tôi ngồi đây, để rồi họ cứ tiếp tục chịu đựng, cứ như là một sự cưỡng bức được thừa nhận vậy.

Cột điện thở dài: Chúng ta có phải là trường tồn đâu, đến cái mãi mãi sống trong lòng mọi người còn phai nữa là.

Loa: Thôi bác ạ, họ bắt mình phải tồn tại thì mình cứ phải tồn tại theo ý của họ vậy, xét cho cùng, cũng vẫn tốt đó thôi.

Cột điện: Đành vậy, thôi, mình về làm chầu bia bác nhỉ.

2 comments

thôi, 2 đứa mình làm chầu bia cho nó nhanh hơn nhẩy ;) ) bạn tớ cũng suy nghĩ lắm nhẩy ;) )

by Ying on September 28, 2008 at 10:14 pm #

nghĩ sao viết vậy thôi :)

by admin on September 30, 2008 at 10:21 am #

Leave your comment

Required.

Required. Not published.

If you have one.