Chú bán nước mía

by admin

Cái khu phố Tăng Bạt Hổ cho tôi nhiều kỉ niệm, không đơn thuần là nơi lưu giữ những mảnh vụn ký ức đầu tiên trong đời mà còn là cả những ngày đi học, đi chơi từ mẫu giáo cho đến cấp 3. Khu phố này là khu phố dành cho những ông to, ông tướng xưa cũ, đi xuống phía dưới là khu Bạch Đằng, Lò Lợn của người lao động, đi lên phái trên là trung tâm thủ đô Tràng Tiền Hoàn Kiếm. Bao quanh nó là đầy đủ mọi thứ cho cuộc sống, hai khu chợ gần đó, từ Nguyễn Cao mới bị dẹp cho đến chợ Hôm đi xuống một chút. Thích giải trí thì đã có nhà văn hóa Thanh Niên, mà đáng lẽ ra phải đặt là nhà văn hóa Người Già, đau ốm đã có Hữu Nghị, 108 chào đón. Từ cưới hỏi lên thẳng nhà văn hóa, đến ma chay đã có nhà tang lễ Trần Thánh Tông. Trường lớp thì đã có cái trường Lê Ngọc Hân, quán xá món gì cũng có thể đi bộ đến mà ăn được. Buổi trưa đi qua đây sẽ thấy nó có phần tĩnh lặng, ít xe và chỉ có tiếng chim hót ở những hàng bán chim. Các cụ khoái cái này lắm, chả thế mà kể từ khi hết Hải Xồm, Lan Chín, Việt Hà hoành hành hai đầu phố làm các cụ tức lắm, kiện cáo cũng không làm gì được.

Nói thì dài nhưng điều muốn đề cập ở đây là một người, chú bán nước mía. Tôi quen chú từ lâu lắm rồi, từ cái hồi đi mẫu giáo mẹ hay đèo ra quán chú uống nước, đến ngày đi học cũng như bây giờ, khi nào muốn uống thường vào chỗ chú. Nói là quen lâu nhưng đến tên chú cũng không biết, trước chú bán ở Viện vệ sinh dịch tễ, giờ chuyển qua Viện giải phẫu bán kèm cafe vỉa hè. Cái chỗ quanh vườn hoa Pasteur này có nhiều hàng, tuy nhiên chỗ chú nước mía là ngon nhất. Điều khiến tôi in đậm nhất là nụ cười của chú, gặp chú, gọi một cốc chú lúc nào cũng tươi cười niềm nở, qua bao năm vẫn vậy. Trên mặt người đàn ông đó là nhiều nếp nhăn, từ hồi tôi mới gặp lần đầu cho đến bây giờ, chú vẫn vậy, gầy còm, hơi đen, những nếp nhăn đó không thấy bóng dáng của sự lo âu, phiền muộn mà là của niềm vui. Nếu nói chỉ là sự mời chào khách thì có lẽ có phần đơn giản, một con người gắn lền với cái nghề bán nước mía gần như cả một đời đâu phải lúc nào cũng có thể tươi cười một cách nhẹ nhõm như vậy. Cứ hè đến là thỉnh thoảng qua quán chú ngồi, giờ thì ít gặp chú, có vợ chú bán thay, nhưng đến đây để tìm một thứ gì đó không đơn thuần chỉ là một cốc nước mía.