Mùi Hà Nội
by admin
Mỗi người xa quê hương đều luôn nhớ về một điều gì đó đặc trưng của nơi mà họ đã sinh ra, lớn lên, đã đi sâu vào tầm thức của họ. Có lẽ xa nhà chưa qua lâu để có thể cồn cào bát phở hay thèm nhìn Hồ Gươm, nhưng tất cả cái nhớ vào lúc này là mùi, mùi của Hà Nội.
Bên này thường dậy muộn nhưng mọi thứ đều khá yên lặng như buổi sớm và đặc biệt là hơi lạnh. Nó khác với ở nhà, mỗi lần thức dậy là được ngửi mùi ban sớm, mùi tĩnh lặng lúc 5 6 giờ, mùi chợ búa đầu ngõ, tiếng cộp cộp của dao trên thớt, thậm chí trước đó là tiếng eng éc kéo dài một đoạn đường nếu như dậy rất sớm, bên cạnh đó là tiếng quét sân, tiếng nói chuyện ở hàng nước, mùi thuốc lào, mùi chè, và có cả những mùi… rất là mùi. Nếu là mùa đông thì có một chút lạnh trên khe mũi, nếu là mùa thì nhè nhẹ, mùa hè ko phải là sự nóng mà lại là tinh khiết nhất, mùa xuân thì có tất cả những thứ trên. Có lẽ chính vì vậy mà giờ thỉnh thoảng khi thức dậy không biết mình đang ở đâu vì đã xa cái mùi quen thuộc.
Đến trưa là sự nóng rực xộc lên, nóng từ đường phố, xe cộ, nóng đến con người, càng nóng càng hối hà thở gấp, nhưng đôi khi vẫn còn một chút sáng ở những khu phố, con ngõ hẻm. Đến chiều tối là mùi cafe hoặc trà đá với bạn bè, mùi hàng quán, thức ăn vỉa hè, mùi của sự dồn nén trong suốt một ngày, nó nặng nề hay nhẹ nhàng đều có thể cảm nhận lúc này, mặc dù có thể bị cuốn đi bởi một cơn giông bất chợt. Và đặc biệt, là mùi của Hồ Gươm, nó không thơm đâu, thậm chí có cả tanh ko chỉ của cá, nhưng nó là đặc trưng nhất, khiến cho bất cứ ai cũng muốn đi một vòng quanh nó, có lẽ vì chỉ có nơi đây mới cảm nhận thật rõ một thứ mùi đặc biệt, mùi thời gian lẫn với mùi kỷ niệm của riêng mỗi người. Đi quanh hồ cũng là sự quay lại thời gian, tiến tới hoặc lùi lại, quay vòng rồi cũng về thực tại. Đó cũng là lý do cho việc trước khi đi, vác xe ra khỏi nhà, phóng quanh hồ, một cách vô thức.
Một chút nhớ đầu tiên.