“Tự sướng tinh thần”
by admin on March 14, 2010
Mấy hôm nay mọi người cứ bàn tán về một từ nhậy cảm của một nhà báo, nhiều người cho rằng từ vô văn hóa đó không nên xuất hiện trên một tờ báo văn hóa như thế. Việc đó mình miễn bàn nhưng từ đó khiễn mình nghĩ đến một việc mà đã nghĩ từ lâu lắm rồi, từ hồi viết những dòng đầu tiên bộc lộ ý nghĩ trên Internet, “tự sướng tinh thần”.
Nó là một thứ ai cũng mắc phải ít nhất một lần khi hòa nhập vào cuộc chơi rộng lớn này. Bạn lên một diễn đàn, bày tỏ ý nghĩ của mình, bạn viết một blog, bày tỏ cảm nghĩ của mình, bạn chụp một tấm ảnh, bày tỏ sắc mặt của mình. Đó là tự sướng, thỏa mãn ý nghĩ của mình. Qua năm tháng, Internet đã dần trao quyền quyết định thông tin đến từng cá nhân, từng người sẽ là kiểm duyệt viên cho chính những thông tin của mình. Sau tất cả những thứ đó bạn sẽ trông chờ điều gì, đa phần là sự thấp thỏm xem có ai hồi âm mình hay không. Đa phần sẽ mong đợi những lời đồng tình với mình, những lời có cánh, mua vui trong lòng, còn nếu như ngược lại, thì phản ứng sẽ là bực tức, khinh khỉnh, bề trên, trịnh thượng mà phúc đáp lại người ta. Vòng quay cứ lặp đi lặp lại như vậy, kẻ muốn vui tiếp tục đưa sản phẩm của mình ra rồi chờ người khác định giá để tự thấy mình cao, kẻ muốn phản bác tiếp tục đưa ra những luận điểm của mình để hạ đo ván kẻ đã coi thường cái tôi của mình. Có lẽ cái xã hội không mặt này cũng chả khác gì cái xã hội thực ngoài kia là mấy.
Một câu hỏi nữa đặt ra là khi bạn đã có quyền lực vô hình như thế trong tay, trong khi cái có thể kiểm soát được nó chỉ là cái đầu lỏng lẻo của bạn, bạn sẽ là một trong hai trường hợp trên chứ. Trên cái thế giới ảo này, mỗi người đều cảm thấy an toàn khi đa phần mọi người không biết bạn là ai, mọi người sống trong một thế giới tàng hình. Vậy nên mọi chuẩn mực giao tiếp đều được viết lại từ đầu. Ờ ngoài đời anh có thể nhút nhát nhưng một khi đã đăng nhập vào một tài khoản nào đó anh cũng có thể là một tay tán gái như thần. Khi không có một rào chắn nào nữa, mọi người sẽ tự dễ dãi trong sũy nghĩ lẫn hành động hơn. Mình cũng đã từng thế, ngay cả bây giờ chắc chắn vẫn còn. Nghĩ những điều này chỉ vì lo ngại một điều, khi đã dễ dãi trong môi trường này, sẽ tiếp tục dễ dãi trong môi trường khác.
Leave your comment